adv top

Câu chuyện: Gò má cao được coi là sát chồng??

13:44:22 - 24/12/2013 - admin
loading...

(Nguồn:vietnamnet.vnSau ngày cưới, tôi phải ở nhà với mẹ chồng một mình vì chồng tôi đi công tác xa 2 tuần. Thời gian đó quả là rối như tơ vò.

e2121370266646 benhtumieng suckhoe eva1.jpg2  Câu chuyện: Gò má cao được coi là sát chồng??

 

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông thôn nghèo khó. Trong khi đi học đại học, tôi đã yêu một anh ở cạnh nhà trọ. Ba năm đầu, tình yêu của chúng tôi hoàn toàn thuận lợi. Tuy nhiên sang năm thứ 4 thì những điều mà tôi cảm thấy trớ trêu lại rơi vào chính mình.

Không biết mẹ anh nghe vào nghe ra thế nào mà toàn nghe được những điều mà tôi cho là tai ác đến với tôi. Mẹ anh nghe được là tôi gò má cao sát chồng, tôi con nhà quê xấu xí còn anh thì đẹp trai, dân Hà Nội; nào là lấy tôi thì sau này tôi sẽ tranh hết đất của bà và rồi sẽ làm cho con trai bà đau khổ…Nói tóm lại là toàn chuyện dựng đứng, mà nói thật đến giờ tôi lấy chồng tôi được 7 năm rồi mà tôi cũng không biết được ai nói ra những điều đó và nói về tôi như thế để làm gì. Thế là mọi ngăn cản giữa chúng tôi bắt đầu nổi lên như sóng.

Bà quyết định không cho chúng tôi cưới nhau. Những lần tôi sang nhà anh chơi còn bị bà đứng dậy đuổi về ngay lập tức.Và cuối cùng, chúng tôi quyết định sẽ bỏ mặc những lời ngăn cản đó. Anh lấy trộm sổ hộ khẩu để chúng tôi đăng ký kết hôn. Lên đến chỗ đăng ký kết hôn lại nhờ họ làm gấp trong hai ngày phải có giấy này.

Chúng tôi nhờ người đứng tên thay cho nhà trai để về quê ăn hỏi, đám hỏi diễn ra như tục lệ. Tuy nhiên, trong những người là bậc phụ huynh của anh thì toàn người chúng tôi nhờ, với lại bạn bè của hai chúng tôi. Tôi cảm thấy thật cay đắng cho bố mẹ tôi. Tuy nhiên mọi sự đã có sự chuẩn bị nên không khí vẫn vui vẻ. Rồi cũng đến ngày chúng tôi tự tổ chức…

Bỗng dưng, sáng hôm đó, mẹ anh ấy sang phòng trọ của tôi gọi tôi ra bảo: Tối anh chị sang tôi có việc. Lúc này tôi run bắn lên nghĩ rằng đám cưới của mình vào ngày mai chắc chắc sẽ bị lộn tung vì bà sẽ cho người đến phá. Lo âu cả một ngày, tối đến chúng tôi vẫn sang gặp bà. Đầu tôi không nghĩ ra được là chuyện gì sắp xảy ra đây. Nhưng một chuyện quá đỗi bất ngờ với chúng tôi, bà bảo: Ngày mai các con tổ chức cưới vẫn cứ bình thường, mẹ không đến nhưng sẽ có họ hàng đến, và ngày 15 mẹ sẽ tổ chức cho các con. Đầu óc tôi quay cuồng sau mấy lí do mẹ anh đưa ra vì sao bà đồng ý cho chúng tôi cưới nhau và có sự ủng hộ của bà.

Mai về làm dâu rồi, cuộc sống sinh hoạt ra sao tôi cũng không biết nữa. Sau ngày cưới, tôi phải ở nhà với mẹ chồng một mình vì chồng tôi đi công tác xa 2 tuần. Quả là rối như tơ vò. Thế rồi sinh hoạt hàng ngày diễn ra rất bình thường và không khí hoàn toàn không căng thẳng. Mẹ chồng tôi nói chuyện với tôi rất bình thường nhưng tôi hiểu đó là “sự phải làm” của bà đối với các con.

Có lẽ mẹ chồng tôi là người hiểu biết, giao lưu nhiều vì mẹ chồng tôi đang là giáo viên cấp 1 của phường và cũng là người thức thời nên số tôi may mắn. Sáng ra bà đi chợ, về nhà rồi hai mẹ con đi làm hết, trưa bà về ăn cơm một mình, tối tôi về thì cơm nước bà đã chuẩn bị xong xuôi, tôi chỉ việc ăn. Ngày nào cũng diễn ra như thế, có gì ở trường bà cũng hay tâm sự với tôi, rồi hai mẹ con chia sẻ. Lúc đầu tôi còn nghĩ ngợi xa xôi có lẽ bà nói thế chứ lòng bà không thế, biết đâu đến lúc nào đó nó bung ra thì tôi cũng chết, cho nên mọi việc gì định chia sẻ với bà tôi đều cân nhắc kỹ. Nhưng không ngờ, cuộc sống của tôi nó cứ diễn ra êm đẹp đến bây giờ, mọi việc càng ngày càng làm cho tôi nghĩ là bà rất thật lòng và thương vợ chồng tôi.

Đến này tôi mang bầu đứa thứ nhất bà bảo chồng tôi đưa đi, đón về hàng ngày do tôi hơi yếu. Sáng ra bà làm sẵn luôn trứng ngải cứu cho tôi ăn, rồi đóng chai thuốc bổ cho tôi mang đi làm, chiều về bà lại cơm nước sẵn sàng, hấp sẵn cho tôi 2 củ khoai lang trong nồi cơm. Ngày ngày cứ như thế, việc chia sẻ công việc, tâm sự cũng diễn ra nhiều hơn, không khí càng cởi mở thì lại càng làm cho tôi đa nghi rằng: có lẽ bà chỉ chăm cháu bà thôi, bà lo cho cháu bà chứ bà lo gì cho tôi. Rồi đến lúc bụng to hơn, bà không cho tôi làm gì, những gì có thể thì bà làm, còn lại bà bảo chồng tôi làm. Bà cũng nói với chồng tôi, gái chửa là cửa mả, hơn nữa vợ yếu thì chồng phải gánh gồng. Điều này tôi thấy là bà cũng thông cảm và khác một số gia đình khác. Tinh thần tôi thoải mái hơn, việc cân nhắc kỹ lưỡng khi nói chuyện với bà không là một vấn đề lớn với tôi nữa.

Đến kỳ tôi sinh nở, bà lo cho tôi theo đúng kiểu các cụ ngày trước: ngày ăn 4 bữa chính đúng giờ, ăn sớm. Đến giờ bà lên tắm cho cháu. Rồi khi sinh được gần 2 tháng tôi xin bà cho tôi về nhà mẹ đẻ. Bà nói: Việc này mẹ hoàn toàn đồng ý và thoải mái vì con gái lấy chồng chỉ có dịp này mới được về nhà chơi lâu, và có những điều ngại với mẹ chồng thì với mẹ đẻ sẽ không ngại.

Đến ngày tôi đi làm, bà cũng ngần đó công việc nhà, lại còn trông cháu và chiều tôi về là bà cũng đã cơm nước xong xuôi, tôi lại chỉ việc bế con rồi ăn cơm. Bữa cơm bà thường tranh thủ ăn nhanh để bế con cho tôi ăn. Việc chăm con thế nào bà cũng không can thiệp theo ý bà, miễn là tôi lo cho con ăn tốt và bà cứ thế làm theo. Nhưng đến giờ này tôi có hai đứa con rồi, tôi kết luận: mẹ chồng tôi hết sức tuyệt vời, rất biết đối nhân xử thế, không để bụng, mà có điều gì cần bảo ban bà sẽ nói luôn. Tuy nhiên, bà không bao giờ chiều con và cháu, rất nghiêm khắc, rành mạch, nhưng rất đúng lúc.

Vì tôi sinh ra ở quê và gia đình không khá giả, nên con người tôi hoàn toàn chân chất, sống bằng đúng lương tâm của mình. Tôi không biết nói khéo và tôi cũng không thể khéo để lấy lòng bất cứ ai. Tuy nhiên, tôi nghiệm ra một điều: sống bằng chính bản chất của mình, thật thà, khiêm tốn, chăm chỉ thì sẽ không có điều tiếng gì về mình, tinh thần cuộc sống thoải mái, tự tin hơn, sẽ có nhiều người muốn góp ý hoặc giúp đỡ mình hơn.

Tìm hiểu thêm:

>> Hạ gò má cao để không còn bị coi là sát chồng

>> Nâng gò má để có một khuôn mặt duyên dáng hơn

Bạn có thể xem thêm:

loading...

Ý kiến bạn đọc

Bình luận qua Disqus Facebook